Ngày hôm sau, tôi và Lục Ngang Húc cùng ngồi xe đến trường.Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
Lớp của Lục Ngang Húc toàn là con nhà giàu quyền thế. Bọn họ thường trao đổi lợi ích, tạo thành những nhóm nhỏ riêng, trong đó nhóm của Lục Ngang Húc là nổi bật nhất.Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
Dĩ nhiên, lý do không chỉ nằm ở gia thế, mà còn ở ngoại hình.Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
Khi tôi đứng trên bục giảng để được giáo viên giới thiệu với cả lớp, bên dưới lập tức bùng nổ tiếng cười chế nhạo.Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
“Cô ấy vừa lăn lộn dưới bùn lên à?”Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
“Trời ơi, làm sao lại có người quê mùa thế này!”Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
“Cô ấy có bốc mùi không nhỉ? Đừng đến gần tôi đấy!”Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
Những lời nói đó vang lên rõ ràng trong tai tôi.Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
Tôi có thể tưởng tượng được, Thần Tinh khi đứng ở đây kiếp trước, chắc chắn đã vô cùng lúng túng và không biết phải làm gì.Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
Ở trường bình thường, em ấy luôn rất được yêu mến vì tính cách hòa đồng và hay giúp đỡ người khác. Ai cũng muốn làm bạn với em ấy.Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
Tôi giữ khuôn mặt bình thản, ánh mắt quét qua những kẻ đang cười cợt bên dưới. Dần dần, bọn họ im bặt.Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
“Tôi là Từ Thần Nguyệt, rất vui được làm quen với mọi người.”Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
Giáo viên chỉ vào chiếc ghế trống cuối lớp: “Từ Thần Nguyệt, em ngồi cạnh bạn Cố Trạch Du nhé.”Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
Cố Trạch Du, một thiếu gia nổi tiếng khó chịu, còn tệ hơn cả Lục Ngang Húc.Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
Tôi đi đến chỗ ngồi, đặt cặp xuống. Cố Trạch Du đang giả vờ ngủ, ngẩng đầu lên. Ánh mắt sắc như dao, đầy sát khí.Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
“Ai cho cô ngồi ở đây?”Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
“Giáo viên.” Tôi thản nhiên thu xếp đồ đạc.Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
Cố Trạch Du vẫn hung hăng nhìn chằm chằm tôi. Thấy tôi ngồi xuống một cách bình thản, cậu ta lập tức đứng lên, đá đổ bàn học của tôi.Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
Tiếng động vang lên ầm ĩ, cả lớp im phăng phắc, thậm chí giáo viên cũng không dám lên tiếng.Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
Tôi nhìn cậu ta, mỉm cười bao dung mà bất lực: “Kiềm chế thói bạo lực khó lắm đúng không? Nhưng cậu làm rất tốt rồi.”Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
Sau đó, tôi tự mình dựng lại bàn học, nghiêm túc hỏi: “Muốn đá thêm lần nữa không? Được thôi, nhưng sau khi đá bàn thì không được đá tôi đâu nhé.”Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
Câu nói của tôi như ngầm khẳng định với mọi người và cả chính cậu ta rằng cậu ta là người có xu hướng bạo lực.Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
Cố Trạch Du rõ ràng chưa từng bị ai chơi khăm như vậy. Cậu ta lập tức túm lấy cổ áo tôi.Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
Tôi ngay lập tức che mặt, hét lên: “Thiếu gia cứu tôi!”Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
Lục Ngang Húc bật cười khẩy, giọng điệu lười biếng: “Trạch Du, đánh chó thì cũng phải nhìn mặt chủ chứ.”Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
Cổ áo tôi được thả ra. Tôi giả vờ sợ hãi, vỗ n.g.ự.c nói: “Vẫn là thiếu gia tốt nhất.”Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
Cố Trạch Du nhìn tôi đầy tức tối, dường như vẫn muốn ra tay, nhưng vì mối quan hệ thân thiết với Lục Ngang Húc nên đành nhẫn nhịn.Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
Tôi cúi đầu thu dọn lại bàn học, không bỏ sót nụ cười nửa như chế giễu, nửa như hài lòng của Lục Ngang Húc, cũng như ánh mắt đánh giá thẳng thừng từ Cố Trạch Du.Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
Mọi thứ đang đi theo một hướng hoàn toàn khác với kiếp trước.Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
Tôi rất rõ vị trí của mình, vì thế đối với Lục Ngang Húc, tôi luôn tận tâm hết mức. Chạy việc vặt, mang nước là chuyện cơ bản, nhưng điều này khiến đám bạn cùng lớp chế giễu: “Con gái của người giúp việc đúng là giỏi hầu hạ người khác.”Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
Tôi giả vờ như không nghe thấy. Lâu dần, bọn họ tự thấy nhàm chán và không còn nói nữa.Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
Học kỳ này trôi qua khá bình yên. Khi bảng điểm cuối kỳ được công bố, tôi đứng thứ ba trong lớp.Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
Hạng nhất là một cô gái trầm lặng và khiêm tốn tên Lâm Tương, hạng hai là Cố Trạch Du.Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
Sau khi bảng điểm được công bố, Cố Trạch Du hiếm hoi liếc tôi một cái, ánh mắt dường như nói: “Không ngờ cô cũng có đầu óc.”Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
Tôi quay sang đối mặt với cậu ta, mỉm cười thoải mái: “Lần tới tôi sẽ đứng thứ hai.”Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
Cố Trạch Du khẽ cười mỉa mai, rồi quay đi không nói thêm gì.Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
Đến kỳ nghỉ đông, cuối cùng tôi cũng được về nhà.Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
Thần Tinh thấy tôi về, ánh mắt hơi bối rối, nhưng lại khen: “Chị, giờ chị xinh đẹp hơn trước nhiều.”Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
Nhà họ Lục không bạc đãi tôi. Tôi được dùng mỹ phẩm đắt tiền, mặc quần áo hàng hiệu, mà ở tuổi dậy thì, mỗi ngày lại thay đổi một chút, nên tôi hiểu rõ mình đã khác trước.Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
“Tiểu Tinh cũng xinh lắm.” Tôi bước đến, xoa nhẹ mái tóc dài của em ấy, đuôi tóc buộc cao khẽ đung đưa.Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
Kiếp trước, trong kỳ nghỉ đông, em ấy từ mái tóc dài chuyển sang tóc ngắn sát tai. Khi đó tôi còn tò mò hỏi vì sao lại cắt ngắn như thế, bởi em ấy luôn thích tóc dài. Em ấy chỉ cười cho qua, nhưng giờ tôi mới biết nguyên nhân.Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
Tôi đưa cho em ấy một chiếc điện thoại mới và một phong bì, bên trong là năm ngàn tệ.Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
Thần Tinh nhìn qua rồi nói: “Chị đúng là sống tốt hơn em.”Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
Rồi em ấy tựa đầu vào tay tôi, khẽ hỏi: “Nhưng học kỳ sau chắc sẽ khó khăn lắm nhỉ? Chị có ứng phó được không?”Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
Tôi gật đầu: “Không vấn đề gì. Còn em, đã quen chưa?”Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
“Chưa quen lắm.” Em ấy vừa nghịch điện thoại mới vừa phàn nàn: “Học khó quá, bình nóng lạnh ở nhà thì cứ hỏng suốt, cơm căng tin thì dở, mẹ thì suốt ngày lải nhải…”Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net