Thông tin chương 3: Chương 3
Tên truyệnTrở Về Thời Niên Thiếu Của Kiếm Tiên
Trạng tháiHoàn thành
Tác giảĐọc Xíu - Admin
Thể loạiBáo Thù, Cổ Đại, Ngôn Tình, Ngược, Nữ Cường, Tiên Hiệp, Trọng Sinh, Trùng Sinh, Tu Chân
Số chương132
Chương số3
Tiêu đề chươngChương 3
Tóm tắt chươngVãn Nhĩ Nhĩ không cười nữa, cau mày vung thanh kiếm lớn kia lên, thanh kiếm nặng nề ở trong tay nàng ta lại vô cùng linh hoạt, một kiếm chém thẳng vào cổ rồng, nhưng con rồng vẫn không hề hấn gì, nàng...

Trở Về Thời Niên Thiếu Của Kiếm Tiên: Chương 3

Vãn Nhĩ Nhĩ không cười nữa, cau mày vung thanh kiếm lớn kia lên, thanh kiếm nặng nề ở trong tay nàng ta lại vô cùng linh hoạt, một kiếm chém thẳng vào cổ rồng, nhưng con rồng vẫn không hề hấn gì, nàng ta lùi dần từng bước tới biên giới của Đăng Vân Đài, có vẻ hơi phí sức.Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net

Nàng ta vẫn liên tục chém xuống, một kiếm cuối cùng đánh vào điểm yếu của con rồng, kiếm khí cũng bạo nổ, tạo thành vết thương trên người nàng ta.Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net

Đầu Vãn Nhĩ Nhĩ đầy mồ hôi, nàng ta lau máu trên mặt rồi nói: “Kiếm khí của ngươi không phải rồng, nó giống rắn hơn, đánh vào bảy tấc ở cổ đã lập tức tan biến.”Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net

Tiếng nói của nàng ta chưa dứt, nàng ta đã vung kiếm đánh về phía ta.Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net

Thanh kiếm lớn rơi xuống, ta dùng Ngọc Long kiếm để đỡ, phát ra âm thanh ma sát chói tai, tiếng rồng ngâm cũng yếu dần đi.Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net

Nàng ta tấn công liên tiếp, ta nhanh chóng cản lại, sau đó nhìn thấy một điểm sơ hở trong thế tấn công của nàng ta, Ngọc Long kiếm nhanh chóng đâm vào đó.Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net

Vãn Nhĩ Nhĩ đột nhiên mở to mắt, khẽ liếc nhìn ta một cái.Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net

Ngọc Tâm Quyết đang vận chuyển trong cơ thể ta như bị ngừng lại, linh khí cuồn cuộn cũng bị đóng băng, đúng lúc này, thanh kiếm của nàng ta thuận thế mà lên.Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net

Sức ép nặng nề đánh vào lưng ta, xương sống của ta phát ra tiếng vỡ vụn, máu chảy dọc theo khóe miệng, trước mắt ta biến thành màu đen.Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net

Sao cảm giác này lại quen thuộc đến thế?Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net

Cảnh tượng ở kiếp trước như tái diễn một lần nữa.Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net

Ta nghĩ, ta không nên thua như vậy mới đúng.Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net

Ta là Kim Đan kỳ, ta có Ngọc Long kiếm, ta không hề khinh địch.Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net

Ta đau gập cả người, nhưng tay ta vẫn cầm Ngọc Long kiếm, ta không thể thua được.Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net

Ta hét lớn một tiếng, hai mắt đỏ bừng, kiếm ý mang theo huyết khí tràn ra ngoài, một con rồng xinh đẹp xuất hiện, gào thét lao về phía trước.Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net

Sau khi đụng phải thanh kiếm kia, con rồng cũng biến mất, như rơi xuống đáy vực sâu.Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net

Không có gì ngăn cản, thanh kiếm kia đập mạnh vào lưng của ta, ta bị đánh nằm rạp trên đất, nôn ra một vũng máu lớn, Ngọc Long kiếm bị đánh văng ra ngoài, rơi xuống phía xa.Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net

Một đôi giày tinh xảo dừng trước mặt ta, tà váy vàng nhạt khẽ tung bay, Vãn Nhĩ Nhĩ thu kiếm, nhẹ nhàng cười với Ngọc Dĩ chân nhân: “Chân nhân, thắng bại đã rõ.”Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net

Vô số ánh mắt rơi trên người ta, đó là những ánh mắt giống hệt kiếp trước, có tiếc hận, có kinh ngạc…Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net

Tay ta cuộn lại, muốn nhúc nhích một chút cũng vô cùng đau đớn.Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net

Ta duỗi tay ra, vất vả bò về phía trước, vết máu uốn lượn, mồ hôi chảy dọc xuống trán, làm cay mắt của ta.Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net

Trang phục đệ tử màu xanh trên người ta ướt đẫm máu và mồ hôi. Ta bò đến chỗ Ngọc Long kiếm, dùng kiếm chống đỡ, đứng lên một lần nữa, cơ thể ta không đủ sức, mấy lần muốn khuỵu xuống, chật vật mãi mới có thể miễn cưỡng đứng vững.Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net

Vãn Nhĩ Nhĩ quay đầu, kinh ngạc nhìn ta.Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net

Trong miệng ta vẫn đầy máu, ta nhỏ giọng nói: “Ta không thể thua. Ta phải thắng.”Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net

Ta nhớ ngọn lửa lớn không thể dập tắt của Lý Ngư Châu, ta nhớ bọn họ thở dài nói ta cực thịnh tất suy, ta nhớ Tạ Như Tịch từng nói với ta: “Triều Châu, ngươi không nên luyện kiếm.”Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net

Vì sao ta không nên luyện kiếm?Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net

Vì sao ta không thể thắng?Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net

Kiếm của Vãn Nhĩ Nhĩ lại vung xuống, hào quang của Ngọc Long kiếm khẽ thay đổi, lần này kiếm khí không hóa thành rồng, cũng không ngưng kết thành băng sương, mà lại giống như cơn gió tháng chín, vô cùng nhu hòa.Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net

Chiêu thứ hai của Ngọc Long kiếm phổ, Lý Ngư Phong.Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net

Đời trước ta chưa từng luyện thành, chỉ dừng lại ở chiêu thứ nhất.Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net

Kiếm phong nhu hòa, nhưng thổi tới đâu hoa rơi tới đó, miếng đá màu đen sét đánh không vỡ kia lại lặng lẽ nứt ra hàng trăm vết.Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net

Vãn Nhĩ Nhĩ vội vàng lùi ra sau, thanh kiếm kia bị nàng ta dùng như một chiếc lá chắn, phát ra tiếng ma sát chói tai.Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net

Nàng ta nhắm mắt như thể đang cảm nhận âm thanh, sau đó nhanh chóng mở mắt ra.Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net

Ta không phản ứng kịp, thanh kiếm kia xé gió lao đến, đập mạnh vào lồng ngực ta.Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net

Ta như diều bị đứt dây, bay ra khỏi Đăng Vân Đài.Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net

Những người ngồi đây đều sợ hãi, im lặng không nói nên lời, ánh mắt kinh ngạc rơi trên người ta.Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net

Ánh mắt như vậy, kiếp trước ta đã thấy quá nhiều rồi.Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net

Đúng lúc, đây là chiêu thứ mười, ta vẫn trong vòng mười chiêu bị đánh xuống đài, bộ dạng còn thảm hơn ở kiếp trước.Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net

Cánh hoa đào bay lả tả, lượn vòng quanh vạt váy màu vàng của Vãn Nhĩ Nhĩ.Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net

Nàng ta xoay người, sau lưng nàng ta là trời xanh mây trắng, nàng ta nhìn từ trên cao xuống phía ta, chắp tay nói: “Đa tạ sư tỷ đã chỉ giáo.”Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net

Có một người phá vỡ sự yên tĩnh, nhỏ giọng nói: “Triều Châu sư tỷ thua rồi…”Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net

Ngọc Dĩ chân nhân phản ứng nhanh nhất, ánh mắt ông ta nhìn Vãn Nhĩ Nhĩ cũng sáng lên, gương mặt nghiêm túc thường ngày cũng trở nên dịu dàng. Từ trước đến giờ, ông ta chọn đệ tử chỉ nhìn thiên phú, bây giờ tìm được kỳ tài, đương nhiên sẽ kích động.Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net

Ta mở to hai mắt nhìn Vãn Nhĩ Nhĩ, không biết thứ đang chảy trên mặt là máu hay mồ hôi, xương sống gãy mất mấy đốt, sau này còn đứng thẳng lưng được nữa không?Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net

Ta mấp mấy môi, nhưng lại không phát ra được âm thanh, mỗi lần há miệng, máu đều theo đó trào ra ngoài, chảy dọc theo cằm ta xuống dưới đất.Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net

Ta muốn hỏi, vì sao?Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net

Vì sao ta không thắng được ngươi?Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net

Ta không hề khinh địch, từ lúc bước vào Đăng Vân Đài, sau lưng ta đều là mồ hôi, thậm chí còn phát huy vượt xa lúc bình thường, trước kia ta chưa từng sử dụng được chiêu Lý Ngư Phong…Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net

Mỗi chiêu thức ta đều nhìn rõ, mỗi bước ta cũng làm tới cực hạn.Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net

Vì sao ta cố gắng như vậy mà vẫn không thể…Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net

Ta thở gấp, mùi máu tanh xộc lên mũi ta.Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net

Xung quanh dần trở nên mơ hồ, ta nghe như bọn họ đang hoan hô, reo hò vì có một thiên tài mới xuất hiện, không ai nghe thấy giọng nói của ta nữa.Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net

Có người cúi xuống bên cạnh ta, trên tay có vết chai do luyện kiếm lâu năm, hắn thay ta vén sợi tóc dính trên mặt, đưa tay lau mặt ta, thì ra ta rơi lệ.Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net

Trên vai hắn dính mấy cánh hoa đào, ta thử nhiều lần mới phát ra âm thanh, ta nói: “Vì sao?”Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net

Tạ Như Tịch bình tĩnh đáp: “Triều Châu, ngươi không nên luyện kiếm.”Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net