5Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
Kiếp trước cũng giống y như vậy, con đường này vào giờ nghỉ trưa rất ít người đi lại, cho nên mẹ tìm cớ lừa tôi ra khỏi trường, sau đó dự định lôi tôi về nhà bắt lấy chồng.Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
Giang Dã xuất hiện ngăn cản bà ta, hắn cho mẹ tôi một khoản tiền, bảo bà đừng đến quấy rầy tôi học tập nữa.Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
Về sau, ở thời điểm tôi không đủ tiền học tiếp, là một doanh nghiệp tư nhân đã đứng ra tài trợ học phí cho tôi, ông chủ doanh nghiệp đó họ Giang.Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
"Thật sự là tóc ——" Giang Dã lên tiếng, trông thấy đầu tóc mẹ tôi ngắn ngủ bèn lâm thời sửa miệng, “—— ngắn nên kiến thức cũng ngắn theo.”Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
Hắn mất kiên nhẫn rút ví tiền từ túi áo đồng phục, lấy ra một xấp tiền: “Bà cần tiền đúng không? Cho này, đừng tới quấy rầy con gái bà học tập nữa!”Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
Mặt mày mẹ tôi tươi tỉnh như hoa, bà lau nước miếng chảy bên mép, lập tức bày ra vẻ khó xử: “Cậu chủ ơi, chút tiền cỏn con ấy không đủ đâu.”Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
Giang Dã xì một tiếng. Thiếu niên mười bảy tuổi dáng người cao ráo, chỉ đứng yên một chỗ đã đủ hấp dẫn ánh mắt bao người. Hắn tháo chiếc nhẫn trên tay xuống ném cho mẹ tôi: “Lấy cái này mà đi đổi!”Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
Mẹ tôi lập tức cười tủm tỉm nhận lấy, nhưng giữa đường bị tôi cướp về. Mặt bà ta tối sầm, giả vờ giơ tay lên: “Con nhỏ đê tiện ——”Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
Nhưng bàn tay lại chậm chạp không thể hạ xuống, bởi vì con dao rọc giấy của tôi đang chĩa thẳng vào mặt bà ta.Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
"Nhà đó chỉ cho bà một ngàn tiền sính lễ." Tôi thở hồng hộc, nhìn bà ta chằm chằm không buông, “Xấp tiền kia ít nhất phải đến hai ngàn, vậy là đủ rồi.”Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
"Sính lễ một ngàn tệ đã muốn cưới vợ? Nhà ai mà keo kiệt thế không biết!" Ngữ khí Giang Dã ra chiều ghét bỏ.Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
Hắn lẳng lặng nhích lại gần tôi, đúng lúc ngăn cản không cho mẹ tôi tiếp cận. Bàn tay cầm dao của tôi càng siết chặt, sắc mặt bình tĩnh: “Nếu bà còn tiếp tục giở trò, tôi cũng không ngại cá chết lưới rách đâu. Không phải bà thương thằng quý tử kia nhất nhà hay sao?”Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
Thái độ quyết tuyệt như muốn đồng quy vu tận đó đã thành công dọa mẹ tôi sợ hãi, bà ta dù không muốn vẫn phải nhịn xuống, sau đó chỉ dám mắng thêm mấy câu tục tĩu rồi bỏ chạy.Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
Bàn tay giơ dao của tôi vẫn giữ nguyên không thay đổi, mãi đến khi bóng dáng mẹ biến mất hoàn toàn mới thôi.Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
Giang Dã đột nhiên bật cười, hắn nâng tay nhẹ nhàng vỗ vỗ lên đầu tôi, ngữ khí trêu chọc: “Trông gầy gò yếu nhớt thế mà không ngờ còn dám rút dao. Sao thế, tuổi nhỏ đã dám giết người rồi à?”Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
Tôi không trả lời, chỉ trầm mặc cất dao, sau đó nhìn chằm chằm vào mặt Giang Dã. Dáng vẻ hắn quả thật giống Giang Vọng như đúc, chẳng qua lúc này tuổi trẻ hơn rất nhiều. Điểm khác biệt duy nhất có thể nói, đại khái là trên chóp mũi Giang Dã có thêm một nốt ruồi nhỏ xíu, nếu không nhìn kỹ sẽ không phát hiện ra.Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
“Em nhìn tôi như thế làm gì?”Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
Giang Dã mất tự nhiên sờ lên chóp mũi, ra vẻ khoa trương “Ha” một tiếng: “Đừng nói em thừa nhận em dám giết người đấy nhé?”Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
Tôi vẫn im lặng không đáp như cũ, thế nên Giang Dã ngẩn người một lúc, cúi đầu lẩm bẩm câu “Vãi đạn”.Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
6Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
Giang Dã không quay về trường học mà dạo chơi lang thang trên đường cái.Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
Tôi lẽo đẽo theo sau hắn, mãi đến khi hắn hoàn toàn mất kiên nhẫn: “Này, đừng nói em muốn theo tôi vào nhà vệ sinh nam luôn chứ?”Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
Lại còn cố ý nhấn mạnh mấy chữ “Nhà vệ sinh nam”.Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
Ánh mắt tôi dừng trên báo khoác đồng phục cột bên hông hắn, hỏi rất không liên quan: “Tại sao anh không đi học?”Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
Bây giờ đã không phải giờ nghỉ trưa nữa rồi.Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
"Thế sao em không đi học đi?" Giang Dã bị chọc tức đến bật cười, hỏi ngược lại tôi.Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
“Em xin nghỉ rồi.”Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
Hắn bị tôi chặn họng, sắc mặt trở nên xấu hổ.Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
Tôi nghĩ Giang Dã sẽ tức giận, kết quả người này chỉ nâng tay lên tự vò tóc mình, sau đó chỉ vào mặt tôi.Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
Tôi chẳng hiểu gì cả.Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
"Anh đây chỉ muốn đi cứu vớt mấy người đáng thương như em thôi." Hắn bày ra vẻ mặt thâm sâu, “Học tập sẽ làm chậm trễ bước chân cứu thế giới của anh hùng.”Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
Thật ấu trĩ, hoàn toàn trái ngược với Giang Vọng, thế mà tôi vẫn nhận sai người.Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
Trong một khoảnh khắc, cơn tuyệt vọng và buồn bã kéo đến nhiều không tả xiết khiến tôi không thở nổi.Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
Thái độ hoảng hốt của tôi khiến Giang Dã sợ hãi.Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
“Này, nhóc con ——”Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
“Anh tên gì?”Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
Tôi nghe thấy giọng mình khàn khàn đáp, tay tôi bắt lấy cánh tay hắn, thiếu niên tuy gầy gò nhưng có cơ thể rất rắn chắc.Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
“Giang ——”Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
Tôi thấy khẩu hình miệng của Giang Dã chuẩn bị phát âm ra chữ "Vọng", vì thế nhanh nhẹn cắt ngang: “Em phải biết tên anh để sau này tìm đúng người trả tiền chứ, đúng không?”Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
Tôi muốn trả lại chiếc nhẫn cho Giang Dã nhưng bị từ chối: “Đối với tôi nó chỉ là một món trang sức vô dụng thôi.”Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
Giang Dã ném chiếc nhẫn vào cặp tôi rồi không thèm nhìn tới nữa: “Nhưng tốt xấu gì cũng có thể đổi được chút tiền. Anh đây không giống cô em, thứ anh không thiếu nhất chính là tiền!”Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
Vì thế tôi chỉ còn có thể dùng cái cớ trả lại tiền.Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
Ánh mắt tôi nhìn chằm chằm Giang Dã, mãi đến khi khóe mắt hắn chớp chớp, theo bản năng tránh đi mới thôi.Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
“Không nhìn ra đấy, người nhỏ mà gan lớn phết.”Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
Đột nhiên hắn cười thành tiếng, sau đó thoải mái gỡ tay tôi ra.Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
“Thật sự muốn trả tiền à?”Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
“Ừm.”Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
“Tuy đó chỉ là một cái vòng kim loại nhỏ, nhưng dù sao vẫn là vật đắt tiền, sẽ có một ngày em phải trả lại.”Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
"Đúng là đứa nhỏ cứng đầu." Giang Dã nhỏ giọng lẩm bẩm, nhưng rất nhanh sau đó hắn lại mỉm cười, nâng tay vỗ vỗ đầu tôi:Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
“Được, vậy em phải nhớ cho kỹ ——”Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net
“Giang Dã, tên tôi là Giang Dã.”Đọc Xíu - Đọc là mê! Đọc truyện tại docxiu.net