Thông tin truyện: Trả Đũa Không Khoan Nhượng
Tiêu đềTrả Đũa Không Khoan Nhượng
Mô tảTôi là cô gái duy nhất trong khu nhà lớn, được tất cả mọi người yêu quý, chiều chuộng gọi là “bảo bối của cả viện.” Cho đến khi cô gái mà thanh mai trúc mã mang về xuất hiện. Trước mặt tôi, cô ta không kiêng dè mà khinh thường cười nói: “Con gái thì ai chẳng biết trong lòng nhau đang nghĩ cái gì!” “Gì mà bảo bối của cả viện, ‘trà xanh’ thì vẫn là ‘trà xanh’, giả vờ làm gì chứ!” “Mấy người cũng ngốc thật đấy, coi một con cáo đội lốt cừu thành bảo vật!” Còn tôi chỉ mỉm cười không nói gì, sau đó quay người cướp lấy phi vụ làm ăn của bố cô ta. Nhìn cô ta bị bố mình tát đến tím mặt, kéo áo đến trước mặt tôi xin lỗi. Tôi khẽ vuốt mặt cô ta, mỉm cười dịu dàng: “Nhìn thấy chưa? Đây chính là năng lực của ‘trà xanh’.” “Lần sau còn dám chọc vào tôi, tôi sẽ đánh gãy chân cô.”
Trạng tháiHoàn thành
Tác giảĐọc Xíu - Admin
Lượt xem4,075
Số chương15
Thể loạiHiện Đại, Ngược

Danh sách chương

STTTiêu đềNgày đăngLượt xemBình luận
Chương 1Chương 117/4/20253430
Chương 2Chương 217/4/20253460
Chương 3Chương 317/4/20253330
Chương 4Chương 417/4/20252960
Chương 5Chương 517/4/20252620
Chương 6Chương 617/4/20252900
Chương 7Chương 717/4/20252770
Chương 8Chương 817/4/20252750
Chương 9Chương 917/4/20252460
Chương 10Chương 1017/4/20252410
Chương 11Chương 1117/4/20252390
Chương 12Chương 1217/4/20252420
Chương 13Chương 1317/4/20252350
Chương 14Chương 1417/4/20252190
Chương 15Chương 1517/4/20252320
Trả Đũa Không Khoan Nhượng

Trả Đũa Không Khoan Nhượng

Trả Đũa Không Khoan Nhượng
4075
Lượt xem
15
Chương
Trạng tháiHoàn thành
Đánh giá
0(0)
Cập nhật
11:17 10/01/2026

Mô tả

Tôi là cô gái duy nhất trong khu nhà lớn, được tất cả mọi người yêu quý, chiều chuộng gọi là “bảo bối của cả viện.”

Cho đến khi cô gái mà thanh mai trúc mã mang về xuất hiện.

Trước mặt tôi, cô ta không kiêng dè mà khinh thường cười nói:

“Con gái thì ai chẳng biết trong lòng nhau đang nghĩ cái gì!”

“Gì mà bảo bối của cả viện, ‘trà xanh’ thì vẫn là ‘trà xanh’, giả vờ làm gì chứ!”

“Mấy người cũng ngốc thật đấy, coi một con cáo đội lốt cừu thành bảo vật!”

Còn tôi chỉ mỉm cười không nói gì, sau đó quay người cướp lấy phi vụ làm ăn của bố cô ta.

Nhìn cô ta bị bố mình tát đến tím mặt, kéo áo đến trước mặt tôi xin lỗi.

Tôi khẽ vuốt mặt cô ta, mỉm cười dịu dàng:

“Nhìn thấy chưa? Đây chính là năng lực của ‘trà xanh’.”

“Lần sau còn dám chọc vào tôi, tôi sẽ đánh gãy chân cô.”