Thông tin truyện: Trăng Sáng Cùng Sao Trời
Tiêu đềTrăng Sáng Cùng Sao Trời
Mô tảVăn Án Tôi là con gái nuôi của nhà họ Tịch. Vào sinh nhật 18 tuổi, mẹ nuôi hỏi tôi ước gì, tôi liếc nhìn anh trai Tịch Hi Thần đang ngồi cạnh, mỉm cười nhẹ: "Con muốn du học nước ngoài." Mẹ nuôi rất hài lòng, vuốt đầu tôi khen "con ngoan", dường như không nhìn thấy nắm đấm siết chặt và ánh mắt u ám của Tịch Hi Thần. Ngày tôi ra nước ngoài, trời mưa rất to, máy bay gặp sự cố, mọi người đều tưởng tôi đã chết, nhưng họ đâu biết, tôi chẳng hề lên máy bay. Tuy nhiên sau này tôi mới hay, ngày hôm đó, Tịch Hi Thần trên đường đến sân bay đã gặp tai nạn xe, mất trí nhớ. Năm năm sau, khi đang làm tài xế bán thời gian, tôi lại gặp anh ấy. Anh không nhớ tôi, nhưng sau khi tôi đưa anh về nhà, đang định xuống xe, anh bỗng kéo tôi lại, ánh mắt u tối, sâu thẳm: "Chúng ta có quen biết không?" Tim tôi chợt thắt lại, "... Không quen."
Trạng tháiHoàn thành
Tác giảĐọc Xíu - Admin
Lượt xem2,642
Số chương10
Thể loạiTiểu Thuyết, Ngôn Tình, Hiện Đại, Ngược, Sủng, Hào Môn Thế Gia, Tổng Tài, Ngọt

Danh sách chương

STTTiêu đềNgày đăngLượt xemBình luận
Chương 1Chương 12/4/20253110
Chương 2Chương 22/4/20252160
Chương 3Chương 32/4/20252650
Chương 4Chương 42/4/20252830
Chương 5Chương 52/4/20251990
Chương 6Chương 62/4/20252640
Chương 7Chương 72/4/20252560
Chương 8Chương 82/4/20252240
Chương 9Chương 92/4/20253070
Chương 10Chương 10 + NT2/4/20253170
Trăng Sáng Cùng Sao Trời

Trăng Sáng Cùng Sao Trời

Trăng Sáng Cùng Sao Trời
2642
Lượt xem
10
Chương
Trạng tháiHoàn thành
Đánh giá
0(0)
Cập nhật
08:56 17/12/2025

Mô tả

Văn Án

Tôi là con gái nuôi của nhà họ Tịch.

Vào sinh nhật 18 tuổi, mẹ nuôi hỏi tôi ước gì, tôi liếc nhìn anh trai Tịch Hi Thần đang ngồi cạnh, mỉm cười nhẹ: "Con muốn du học nước ngoài."

Mẹ nuôi rất hài lòng, vuốt đầu tôi khen "con ngoan", dường như không nhìn thấy nắm đấm siết chặt và ánh mắt u ám của Tịch Hi Thần.

Ngày tôi ra nước ngoài, trời mưa rất to, máy bay gặp sự cố, mọi người đều tưởng tôi đã chết, nhưng họ đâu biết, tôi chẳng hề lên máy bay.

Tuy nhiên sau này tôi mới hay, ngày hôm đó, Tịch Hi Thần trên đường đến sân bay đã gặp tai nạn xe, mất trí nhớ.

Năm năm sau, khi đang làm tài xế bán thời gian, tôi lại gặp anh ấy.

Anh không nhớ tôi, nhưng sau khi tôi đưa anh về nhà, đang định xuống xe, anh bỗng kéo tôi lại, ánh mắt u tối, sâu thẳm: "Chúng ta có quen biết không?"

Tim tôi chợt thắt lại, "... Không quen."