Thông tin truyện: Vả Mặt Tiêu Nhiễm
Tiêu đềVả Mặt Tiêu Nhiễm
Mô tảLấy nhau sáu năm, ta mới hoài thai. Vậy mà phu quân ta lại nghênh thú một ả đàn bà đã từng rời bỏ chàng ta. Nàng ta chỉ khẽ hỏi: “Chàng còn nhớ thiếp không?”, phu quân ta đã vội vàng muốn trao ngôi vị chính thất cho ả.   Người mẹ chồng ta phụng dưỡng sáu năm khuyên ta nên biết đủ, dặn ta nên biết tự lượng sức mình.   Em chồng ta chăm bẵm từ thuở bé, lại chê ta chỉ là phận gái nhà buôn không xứng với huynh trưởng của nàng.   Ngay cả đứa em chồng ta liều mình cứu sống, cũng nói ta bốn năm không mang thai, hưu ta cũng chẳng có gì đáng trách.   Ta hỏi phu quân: “Chàng cũng nghĩ vậy sao?”   Sự im lặng của phu quân như thiêu đốt tâm can ta.
Trạng tháiHoàn thành
Tác giảĐọc Xíu - Admin
Lượt xem25,051
Số chương28
Thể loạiCổ Đại, Vả Mặt, Sủng, Chữa Lành

Danh sách chương

STTTiêu đềNgày đăngLượt xemBình luận
Chương 112/4/20258550
Chương 222/4/20252630
Chương 332/4/20255470
Chương 442/4/20255360
Chương 552/4/20255680
Chương 662/4/20256790
Chương 772/4/20255490
Chương 882/4/20254270
Chương 992/4/20257140
Chương 10102/4/20254670
Chương 11112/4/20259550
Chương 12122/4/20259380
Chương 13132/4/20251,0070
Chương 14142/4/20251920
Chương 15152/4/20257450
Chương 16162/4/20255270
Chương 17172/4/20256210
Chương 18182/4/20259250
Chương 19192/4/20259040
Chương 20202/4/20259490
Chương 21212/4/20251550
Chương 22222/4/20254050
Chương 23232/4/20258300
Chương 24242/4/20257560
Chương 25252/4/20254730
Chương 26262/4/20257900
Chương 27272/4/2025360
Chương 28Hoàn2/4/20252380
Vả Mặt Tiêu Nhiễm

Vả Mặt Tiêu Nhiễm

Vả Mặt Tiêu Nhiễm
25051
Lượt xem
28
Chương
Trạng tháiHoàn thành
Đánh giá
0(0)
Cập nhật
12:47 13/01/2026

Mô tả

Lấy nhau sáu năm, ta mới hoài thai. Vậy mà phu quân ta lại nghênh thú một ả đàn bà đã từng rời bỏ chàng ta. Nàng ta chỉ khẽ hỏi: “Chàng còn nhớ thiếp không?”, phu quân ta đã vội vàng muốn trao ngôi vị chính thất cho ả.

Người mẹ chồng ta phụng dưỡng sáu năm khuyên ta nên biết đủ, dặn ta nên biết tự lượng sức mình.

Em chồng ta chăm bẵm từ thuở bé, lại chê ta chỉ là phận gái nhà buôn không xứng với huynh trưởng của nàng.

Ngay cả đứa em chồng ta liều mình cứu sống, cũng nói ta bốn năm không mang thai, hưu ta cũng chẳng có gì đáng trách.

Ta hỏi phu quân: “Chàng cũng nghĩ vậy sao?”

Sự im lặng của phu quân như thiêu đốt tâm can ta.