Thông tin truyện: Hối tiếc
Tiêu đềHối tiếc
Mô tảTống Dương Khanh thích nữ sinh mới chuyển trường vào lớp 7.   Cậu ta, người đã nói sẽ thi cùng trường đại học với tôi, bắt đầu học trốn học và hút thuốc, cùng cô gái đó điên cuồng chạy trong mưa.   Lúc tôi được chú Tống nhờ, tìm được Tống Dương Khanh, cậu ta đang đứng dưới đèn đường. Cô gái đối diện mặc váy ngắn kiễng mũi chân, nhẹ nhàng hôn cậu ta, ghé vào lỗ tai cậu ta hỏi: "Hẹn hò với tôi nhé, A Khanh.”   Tống Dương Khanh đỏ nửa vành tai, không chút do dự gật đầu.   Tôi im lặng quan sát, vò nát phiếu điểm trong tay.   Sau này tôi mới biết được, ngay từ đầu mục đích của cô gái chuyển trường này là tiếp cận cậu ta vì nhiệm vụ công lược.   Trong cơn mưa lớn tôi tìm cậu ta suốt cả đêm, cậu ta lại nói với tôi một cách bình thản: "Tôi biết. Ngay từ đầu tôi đã biết, nếu không thành công cậu ấy sẽ chết.”   Tôi hoàn toàn hết hy vọng.   Ngày tôi quyết định chuyển trường, Tống Dương Khanh liều lĩnh chạy tới. Cậu ta nắm lấy cổ tay tôi, run rẩy cầu xin tôi đừng đi.
Trạng tháiHoàn thành
Tác giảĐọc Xíu - Admin
Lượt xem2,111
Số chương9
Thể loạiNgôn Tình, Hệ Thống, Nữ Cường, Vả Mặt, Ngược, Ngược Nữ, Ngược Nam, Học Đường, Thanh Xuân Vườn Trường, Gia Đình, Truy Thê

Danh sách chương

STTTiêu đềNgày đăngLượt xemBình luận
Chương 112/4/20251520
Chương 222/4/20251200
Chương 332/4/20251600
Chương 442/4/20252140
Chương 552/4/20252510
Chương 662/4/20252600
Chương 772/4/20252670
Chương 882/4/20252660
Chương 99 (END)2/4/20253690
Hối tiếc

Hối tiếc

Hối tiếc
2111
Lượt xem
9
Chương

Mô tả

Tống Dương Khanh thích nữ sinh mới chuyển trường vào lớp 7.

Cậu ta, người đã nói sẽ thi cùng trường đại học với tôi, bắt đầu học trốn học và hút thuốc, cùng cô gái đó điên cuồng chạy trong mưa.

Lúc tôi được chú Tống nhờ, tìm được Tống Dương Khanh, cậu ta đang đứng dưới đèn đường. Cô gái đối diện mặc váy ngắn kiễng mũi chân, nhẹ nhàng hôn cậu ta, ghé vào lỗ tai cậu ta hỏi: "Hẹn hò với tôi nhé, A Khanh.”

Tống Dương Khanh đỏ nửa vành tai, không chút do dự gật đầu.

Tôi im lặng quan sát, vò nát phiếu điểm trong tay.

Sau này tôi mới biết được, ngay từ đầu mục đích của cô gái chuyển trường này là tiếp cận cậu ta vì nhiệm vụ công lược.

Trong cơn mưa lớn tôi tìm cậu ta suốt cả đêm, cậu ta lại nói với tôi một cách bình thản: "Tôi biết. Ngay từ đầu tôi đã biết, nếu không thành công cậu ấy sẽ chết.”

Tôi hoàn toàn hết hy vọng.

Ngày tôi quyết định chuyển trường, Tống Dương Khanh liều lĩnh chạy tới. Cậu ta nắm lấy cổ tay tôi, run rẩy cầu xin tôi đừng đi.