Thông tin truyện: LĂNG VÂN
Tiêu đềLĂNG VÂN
Mô tảPhụ thân của ta là kẻ vô cùng bệ rạc, là một kẻ nghiện rượu mà ai cũng khinh ghét.   Mãi đến khi ông qua đời, ta mới biết ông từng là vị tiểu hầu gia vang danh kinh thành, là một thiếu niên kiêu hùng, khí phách.     Ông đã từng cứu sống hàng vạn sinh mệnh.     Nhưng ông cứu được thiên hạ, lại chẳng thể cứu được mẫu thân ta.   "Mẫu thân con là một nữ lang thông minh tuyệt đỉnh, là người lẽ ra nên sống một cuộc đời tự tại, ngông cuồng như ta.     "Nhưng bà ấy bạc mệnh, vì ta mà bước vào chốn hậu viện, bị hậu viện vùi lấp, đến cuối đời cũng chẳng để lại một tiếng thở dài.     "Ta có lỗi với bà ấy, có lỗi với con.     "Nhưng ta thật sự… rất nhớ bà ấy."
Trạng tháiHoàn thành
Tác giảĐọc Xíu - Admin
Lượt xem64,488
Số chương24
Thể loạiNgôn Tình, Cổ Đại, Nữ Cường, HE, Trả Thù, Cung Đấu, Chữa Lành

Danh sách chương

STTTiêu đềNgày đăngLượt xemBình luận
Chương 112/4/20257220
Chương 222/4/20258270
Chương 332/4/20252370
Chương 442/4/20253380
Chương 552/4/20252500
Chương 662/4/20253810
Chương 772/4/20259440
Chương 882/4/20252990
Chương 992/4/20251,0040
Chương 10102/4/20259270
Chương 11112/4/2025450
Chương 12122/4/2025410
Chương 13132/4/20254660
Chương 14142/4/20259080
Chương 15152/4/20254450
Chương 16162/4/2025440
Chương 17172/4/20255300
Chương 18182/4/20258540
Chương 19192/4/20256930
Chương 20202/4/20256650
Chương 21212/4/20257750
Chương 22222/4/2025220
Chương 23232/4/20252700
Chương 24242/4/20257990
LĂNG VÂN

LĂNG VÂN

LĂNG VÂN
64488
Lượt xem
24
Chương
Trạng tháiHoàn thành
Đánh giá
0(0)
Cập nhật
06:08 07/01/2026

Mô tả

Phụ thân của ta là kẻ vô cùng bệ rạc, là một kẻ nghiện rượu mà ai cũng khinh ghét.

Mãi đến khi ông qua đời, ta mới biết ông từng là vị tiểu hầu gia vang danh kinh thành, là một thiếu niên kiêu hùng, khí phách.  

Ông đã từng cứu sống hàng vạn sinh mệnh.  

Nhưng ông cứu được thiên hạ, lại chẳng thể cứu được mẫu thân ta.

"Mẫu thân con là một nữ lang thông minh tuyệt đỉnh, là người lẽ ra nên sống một cuộc đời tự tại, ngông cuồng như ta.  

"Nhưng bà ấy bạc mệnh, vì ta mà bước vào chốn hậu viện, bị hậu viện vùi lấp, đến cuối đời cũng chẳng để lại một tiếng thở dài.  

"Ta có lỗi với bà ấy, có lỗi với con.  

"Nhưng ta thật sự… rất nhớ bà ấy."