Thông tin truyện: MỘT VỆT XANH
Tiêu đềMỘT VỆT XANH
Mô tảGIỚI THIỆU:   Thôi Hà Châu đã trùng sinh hai lần nhưng vẫn không thể thoát khỏi số phận cưới ta.   Đến lần thứ ba, hắn rốt cuộc cũng chấp nhận.   Hắn không còn vì cứu tỷ tỷ trước mà bỏ mặc ta giữa vùng hoang vu hẻo lánh. Cũng không còn ghét bỏ vết bớt nơi đuôi mắt ta, mà nói đó là dấu hiệu ông trời ban để hắn nhận ra ta.   Ý chí hắn vẫn kiên định như trước, từ khu ổ chuột lê thân bò dậy, toàn thân phủ đầy băng tuyết, ngã rạp trước mặt ta, chờ ta – như hai kiếp trước – đỡ hắn dậy, đưa hắn về nhà.   Nhưng lần này, trời xanh đã xót thương, người đỡ hắn lại là tỷ tỷ ta.   Còn ta, ta cúi xuống nhặt một tiểu ăn mày còn thảm hại hơn hắn, mỉm cười nói:   “Ta sẽ nuôi đứa nhỏ này.”   Thôi Hà Châu ngơ ngác nhìn bàn tay ta lướt qua hắn, đôi mắt dường như ánh lên niềm vui quá đỗi – vui đến mức gần như sắp rơi lệ.
Trạng tháiHoàn thành
Tác giảĐọc Xíu - Admin
Lượt xem83,062
Số chương18
Thể loạiNgôn Tình, Trọng Sinh, Cổ Đại, Nữ Cường, HE, Gia Đình, Chữa Lành

Danh sách chương

STTTiêu đềNgày đăngLượt xemBình luận
Chương 1115/7/20252,3430
Chương 2215/7/20252,9080
Chương 3315/7/20253,7880
Chương 4415/7/20255,7650
Chương 5515/7/20255,0690
Chương 6615/7/20255,0350
Chương 7715/7/20255,5650
Chương 8815/7/20254,8620
Chương 9915/7/20255,2060
Chương 101015/7/20255,1080
Chương 111115/7/20255,2580
Chương 121215/7/20254,8190
Chương 131315/7/20255,0990
Chương 141415/7/20254,9300
Chương 151515/7/20254,8820
Chương 161615/7/20254,4070
Chương 171715/7/20255,3360
Chương 181815/7/20252,6750
MỘT VỆT XANH

MỘT VỆT XANH

MỘT VỆT XANH
83062
Lượt xem
18
Chương
Trạng tháiHoàn thành
Đánh giá
0(0)
Cập nhật
04:48 14/01/2026

Mô tả

GIỚI THIỆU:

Thôi Hà Châu đã trùng sinh hai lần nhưng vẫn không thể thoát khỏi số phận cưới ta.

Đến lần thứ ba, hắn rốt cuộc cũng chấp nhận.

Hắn không còn vì cứu tỷ tỷ trước mà bỏ mặc ta giữa vùng hoang vu hẻo lánh. Cũng không còn ghét bỏ vết bớt nơi đuôi mắt ta, mà nói đó là dấu hiệu ông trời ban để hắn nhận ra ta.

Ý chí hắn vẫn kiên định như trước, từ khu ổ chuột lê thân bò dậy, toàn thân phủ đầy băng tuyết, ngã rạp trước mặt ta, chờ ta – như hai kiếp trước – đỡ hắn dậy, đưa hắn về nhà.

Nhưng lần này, trời xanh đã xót thương, người đỡ hắn lại là tỷ tỷ ta.

Còn ta, ta cúi xuống nhặt một tiểu ăn mày còn thảm hại hơn hắn, mỉm cười nói:

“Ta sẽ nuôi đứa nhỏ này.”

Thôi Hà Châu ngơ ngác nhìn bàn tay ta lướt qua hắn, đôi mắt dường như ánh lên niềm vui quá đỗi – vui đến mức gần như sắp rơi lệ.